Thứ Ba, 8 tháng 9, 2009

Hình ảnh Lovely!































































































































































































Thấy gì nơi cuộc sống


Ánh mắt yêu thương của người mẹ khi thấy con cái trưởng thành, khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc của đôi uyên ương bước vào nhà thờ, giọt nước mắt đau xót của một người tiễn đưa người thân yêu về cõi vĩnh hằng, sự giận dữ của người cha trước lời nói ngỗ ngược của con trai, sức sống mãnh liệt của người tật nguyền cố vươn lên trong cuộc sống... ta còn thấy gì nữa nơi cuộc sống này?
Nhiều và rất nhiều những điều khác nữa mà ta có thể thấy được từ cuộc sống. Bởi cuộc sống là một bức tranh tâm hồn của riêng mỗi người. Nó được vẽ lên từ những nét ngắn, dài, thẳng, cong, đậm, nhạt hay những nét đứt đoạn khác nhau. Được kết hợp từ những mảng màu tối sáng đối lập nhau, từ những góc nhìn xa, gần hay sự bố trí sắp đặt ánh sáng trong bức tranh ấy... Tuỳ theo trường phái hội hoạ, cách cảm nhận của từng người mà có một bức tranh khác nhau cho riêng mình.
Là thế, mỗi bức tranh đều có ý nghĩa và giá trị của nó. Cuộc sống cũng vậy. Nó cho ta thấy nỗi đau, hạnh phúc, niềm vui, trở ngại, sự muộn phiền lo lắng... cùng ti tỉ cảm xúc khác nữa đối lập nhau tồn tại trong một con người. Có khi thấy mình đầy sức sống, mạnh mẽ để vượt lên mọi trở ngại, ấy vậy mà cũng có lúc lại thấy mình hoang mang, chới với cho nỗi đau và sự mất mát của hiện tại.
Cuộc sống là một chuyến đi xa mà hành trang là những trải nghiệm. Từ niềm vui đến nỗi buồn, từ thất bại đến thành công, từ hy vọng mãnh liệt đến tuyệt vọng không lối thoát, từ hạnh phúc tột cùng đến đau đớn vô tận, từ giận dữ đến tha thứ... Ừ! Vậy đấy, tất cả như luôn đối lập nhau nhưng đều cần thiết và quan trọng ngang nhau. Ai đó từng nói: "Trái không những cần ánh nắng mà cần cả đêm lạnh và mưa rào để làm nó chín". Cuộc đời cũng thế! Hãy nhìn thấy giá trị và ý nghĩa của những gì ta đang trải qua, vì đâu phải lúc nào ta cũng đứng trên đỉnh cao chiến thắng nhưng cũng không phải mãi mãi thất bại hay bế tắc hoàn toàn.
Đối mặt với tất cả những gì cuộc sống mang đến cho mình, rồi hãy chấp nhận những yếu đuối mong manh, những thiếu sót rất đỗi hiển nhiên trong một con người. Để tha thứ cho chính mình cũng như những ai mang đến nỗi đau và sự tổn thương đến cho bạn, đừng so sánh giá trị của mình với ai đó vì chúng ta được sinh ra với những giá trị khác nhau.
Có một câu chuyện kể rằng: Một nhà diễn thuyết nổi tiếng bắt đầu cuộc hội thảo bằng việc cầm tờ giấy bạc 20 USD, giơ lên trong căn phòng có khoảng 200 cử tỏa, rồi cất tiếng hỏi: "Có ai muốn sở hữu tờ giấy bạc 20 USD này không?", nhiều cánh tay đồng loạt giơ lên.
Ông tiếp tục: "Tôi sẽ cho một người trong các bạn tờ 20 USD này. Nhưng trước hết hãy để tôi làm một điều". Ông vo tròn và vò tờ tiền trở nên nhăn nhúm rồi cất tiếng hỏi lại: "Ai vẫn còn mong muốn tờ giấy bạc này?", vẫn còn nhiều cánh tay đưa lên cao. Nhà diễn thuyết lặp lại, "vậy nếu tôi làm như thế này!" và quăng tờ tiền rớt xuống đất, rồi bắt đầu dùng chân chà đạp lên tờ giấy với mũi giày của mình. Xong xuôi ông nhặt lên. Tờ tiền giờ đã nhàu nát và dơ bẩn. Ông cất tiếng hỏi: "Bây giờ còn ai muốn tờ giấy bạc này nữa không?", vẫn có nhiều cánh tay đồng loạt giơ lên cao.
Người thuyết trình nói: "Thưa các bạn, chúng ta học một bài học rất giá trị. Cho dù tôi có làm bất cứ điều gì với tờ 20 USD này đi chăng nữa, các bạn vẫn muốn lấy nó. Bởi vì nó không bị giảm mất giá trị, nó vẫn còn nguyên giá trị 20 USD".
Thế đấy! Có lúc trong cuộc sống này chúng ta cũng giống như tờ 20 USD ấy. Bị vo tròn nhăn nhúm, bị quăng xuống đất và chà đạp với một mũi giày nhơ bẩn... Nhưng nếu chúng ta biết cách vươn lên từng ngày, biết khát khao những giá trị đích thực của cuộc đời thì giá trị của chúng ta không bao giờ thay đổi.
Hơn bao giờ hết, chính chúng ta là những trải nghiệm, những bài học, thử thách, trở ngại, những thất bại, nỗi đau và những tổn thương sống động nhất để người khác có thể nhìn vào và rút ra bài học cho chính mình. Vậy đừng bao giờ nghĩ rằng bạn không có giá trị gì hay sợ mất giá trị trong mắt người khác. Mọi người sẽ chấp nhận bạn với tất cả những ưu khuyết điểm, bởi không ai là hoàn hảo và chính họ cũng thế.
Quá trình hoàn thiện bản thân là sự can đảm nhìn nhận lỗi lầm, thiếu sót của mình bằng một thái độ tích cực để thay đổi. Bạn cảm thấy bị tổn thương khi nhận lấy những lời chỉ trích phê bình? Có nhất thiết phải thế? Hãy nghĩ rằng nó giống như việc bạn ăn một món gỏi và cần phải có vị cay nồng để làm món gỏi ngon hơn. Đừng nghĩ lời chỉ trích phê bình hay lời khen ngợi có thể làm bạn chết sớm đi hoặc sống lâu hơn.
Thay đổi cũng giống như việc bạn học cách thích nghi và tuân theo quy luật cuộc sống. Bạn không thể leo núi với đôi giày cao gót, tắm biển với một bộ đầm dạ hội, dự tiệc với một bộ đồ ngủ, đá banh với một đôi giày trượt tuyết... cũng như bạn sinh ra với tuổi trẻ, sống rồi trưởng thành đến lúc già đi rồi lại trở về với cát bụi.

Cho tôi, cho em và cho cuộc sống chúng ta!


Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.
Có thể chúng ta phải gặp một vài người nào đó, nhầm một vài lần như vậy trước khi gặp đúng người mình yêu, và bạn phải trân trọng vì điều đó. Tình yêu là khi bạn lấy đi tất cả mọi đam mê, cuồng nhiệt, lãng mạn mà cuối cùng bạn vẫn biết rằng mình vẫn luôn nhớ về người đó. Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi.
Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình. Người bạn tốt nhất là người mà bạn có thể ngồi cùng ở bất cứ đâu, cùng đung đưa mà không nói một lời, để khi bước đi, bạn lại cảm thấy như đã nói hết mọi điều. Có một sự thật là bạn sẽ không biết bạn có gì cho đến khi đánh mất nó, nhưng cũng có một sự thật khác là bạn cũng sẽ không biết bạn đang tìm kiếm cái gì cho đến khi có nó.
Trao cho ai đó cả con tim mình không bao giờ là một sự đảm bảo rằng họ cũng yêu bạn, đừng chờ đợi điều ngược lại. Hãy để tình yêu lớn dần trong tim họ, nhưng nếu điều đó không xảy ra thì hãy hài lòng vì ít ra nó cũng đã lớn lên trong bạn. Có một vài thứ mà bạn rất thích nghe nhưng sẽ không bao giờ được nghe từ người mà bạn muốn nghe, nhưng nếu có cơ hội, hãy lắng nghe chúng từ người nói với bạn bằng cả trái tim. Ðừng bao giờ nói tạm biệt khi bạn vẫn còn muốn thử. Ðừng bỏ cuộc khi bạn cảm thấy vẫn còn có thể đạt được.
Ðừng nói bạn không yêu ai đó nữa khi bạn không thể rời xa họ. Tình yêu sẽ đến với những người luôn hy vọng dù họ đã từng thất vong. Ðừng chạy theo vẻ bề ngoài hào nhoáng, nó có thể phai nhạt theo thời gian. Ðừng chạy theo tiền bạc, một ngày kia nó cũng sẽ mất đi. Hãy chạy theo người nào đó có thể làm bạn luôn mỉm cười bởi vì chỉ có nụ cười là tồn tại mãi. Hy vọng rằng bạn sẽ tìm ra người đó. Ðôi khi trong cuộc sống, có lúc bạn cảm thấy bạn nhớ ai đó đến nỗi muốn chạy đến và ôm chầm lấy họ. Mong rằng bạn sẽ luôn mơ thấy họ. Hãy mơ những gì bạn muốn, đi đến nơi nào mà bạn thích, hãy là những gì bạn thích vì bạn chỉ có một cuộc sống và một cơ hội để làm tất cả trong cuộc đời. Mong rằng bạn luôn có đủ hạnh phúc để vui vẻ, đủ thử thách để mạnh mẽ hơn, đủ nỗi buồn để bạn trưởng thành hơn và đủ tiền để mua quà cho bạn bè. Hãy luôn đặt mình vào vị trí người khác, nếu điều đó làm tổn thương bạn thì nó cũng sẽ tổn thương người khác.
Một lời nói vô ý là một xung đột hiểm họa, một lời nói nóng giận có thể làm hỏng cả một cuộc đời, một lời nói đúng lúc có thể làm giảm căng thẳng, còn lời nói yêu thương có thể chữa lành vết thương và mang đến sự bình yên. Tình yêu bắt đầu bằng cách yêu con người thật của họ, chứ không phải là yêu họ như yêu một bức tranh bạn vẽ ra, bằng không bạn chỉ yêu sự phản chiếu của chính bạn nơi họ. Người hạnh phúc nhất không cần phải có mọi thứ tốt nhất, họ chỉ là người làm cho mọi việc, mọi chuyện đều diễn ra theo ý họ.
Hạnh phúc thường đánh lừa những ai khóc lóc, những ai bị tổn thương, những ai đã tìm kiếm và đã thử. Nhưng nhờ vậy, họ mới biết được giá trị của những người chung quanh họ. Tình yêu bắt đầu bằng nụ cười, lớn lên bằng nụ hôn và thường kết thúc bằng nước mắt. Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua. Khi bạn sinh ra đời, bạn khóc còn mọi người xung quanh cười. Hãy sống sao cho khi bạn qua đời, mọi người khóc còn bạn, bạn cười.

Thuyền em đã cập bến bình yên!


Em! Đã tròn một tháng ngày em về nhà chồng. Cuộc sống của em hoàn toàn bước sang một trang mới. Một ngày của anh trôi qua thật dài, anh luôn cảm thấy stress với những kỷ niệm trong quá khứ của mình mỗi khi nghĩ đến nó. Anh không thể nói được điều gì nữa, anh chỉ muốn nói với em một điều từ sâu thắm trái tim anh rằng: Anh không thể quên được những kỷ niệm chúng mình đã có với nhau!Em còn nhớ không? Vào một buổi trưa nắng nóng gay gắt dưới bầu trời Sài Gòn, anh đã nhận được email của em với nội dung mà từ trước anh chưa bao giờ mong đợi. Anh không thể tin vào mắt của mình, anh cố gắng "Kăng" mắt ra hết cỡ để đọc đi đọc lại những nội dung đó và cuối cùng anh cảm nhận được rằng: Đây là một bức thư tình ngoài sức tưởng tượng của anh. ( Vì có một thời gian dài anh không check mail nên bây giờ email đó đã bị xóa). Trời Sài Thành lúc đó đang rất nóng, nhưng trái tim anh dường như đang bị đóng băng vì bị sốc, anh đã quên đi môi trường xung quanh mình. Không gian và thời gian cũng như ngoại cảnh chẳng thể tác động được anh thay đổi được nhiệt độ trong trái tim.Anh đã rất hạnh phúc và hạnh diện và cũng rất tự hào khi nhận được lời yêu thương say đắm của em, anh không chần chừ, không do dự khi hồi âm lại cho em bằng một thứ tình cảm chủ yếu theo cảm tỉnh, nhưng rất thật lòng.Và cứ thế tình yêu của chúng ta phát triển cùng với thời gian. Anh không thể quên được tất cả những thời gian mình dành cho trong quãng thời gian đó. Lần đầu tiên mình đã có một ngày hẹn hò thật thú vị và đáng nhớ. Chúng mình cùng nhau đi tham quan quê hương HCM rồi cùng nhau chụp hình chung rất là tình cảm đúng không em. Chắc chắn em vẫn chưa quên những kỷ niệm đó. Ngày đó là ngày cuối cùng mình hẹn hò trong suốt thời gian mình yêu nhau rất trong sáng. Cũng là ngày anh sắp lên đường sang Châu Âu tìm đường cứu tương lai. Đêm cuối cùng ngày anh còn ở lại quê hương, chúng mình đã ở bên nhau cho đến lúc anh ra đi. Một đêm tình yêu ngoài sự mong đợi của anh. Những gì đến đã đến và tất cả đã qua đi.Anh sang Châu Âu mang theo một tình yêu mãnh liệt, không một giây phút nào trôi qua mà anh có thể quên dù chỉ một chút thôi cũng không thể.Thời gian ở Châu Âu của anh thật ngẳn ngủi, anh luôn nhận được những email và những lá thư tay em gửi qua bằng đường bưu điện. Những lá thư chứa đựng một tình yêu sâu đậm, bao nhiêu nỗi buồn, nỗi nhớ em đều trút bỏ vào đấy để gửi đến anh.(Em sẽ dành cho anh một nửa dường, một chiếc gối để đợi anh về nhưng sẽ là phần nhiều hơn…..) Tình yêu của em lúc đó dành cho anh thật mãnh liệt và say đắm, đôi lúc anh không dám tin đó là một tình yêu đích thực. Em đã gửi gắm tất cả những tình cảm sâu sắc đó cho anh trong một thời gian đẹp nhất của tuổi học trò, tuổi em còn cắp sách đến trường vào những ngày cuối cùng của một nữ sinh 12. Trong suốt thời gian xa em, anh luôn sống trong nỗi nhớ, anh luôn ước mơ về một cuộc sống hạnh phúc trong ngôi nhà có anh, có em và những đứa con của chúng mình. Anh đã rất hạnh phúc với tình yêu của mình trong suốt thời gian ấy.Và cứ thể thời gian thấm thoát trôi qua thật nhanh, nhanh đến nỗi con người có thể cảm nhận được nhưng không thể níu kéo thời gian lại và giữ nó lại được. Thể rồi anh về nước ngoài sự mong đợi của mọi người nhưng là mong đợi bấy lâu nay của anh. Anh không ân hận khi phải bỏ lại tương lai phía trước với rất nhiều dự định đang còn dang dở, với rất nhiều kế hoạch đã lên nhưng không kịp thực hiện. Đất nước và con người Poland không thể níu kéo được anh ở lại nữa rồi. Anh về trong niềm vui nhiều hơn là nỗi buồn mặc dù anh biết phía trước là một con đường đầy chông gai và rất nhiều khó khăn mà anh sẽ phải đối mặt……….Em ra đón anh vào một buổi sáng mùa xuân rất nhộn nhịp người lớn và trẻ con đi chúc tết( Hôm đó là mùng 4 tết âm lịch). Gặp lại nhau chúng mình vui sướng và hạnh phúc không nói lên được lời nào. Bắt đầu từ đây tình yêu của chúng mình đã chuyển sang giai đoạn khác, không còn như những ngày trước đây nữa. Tình yêu của chúng mình cứ phát triển bình thường theo thời gian. Những buổi hẹn hò nhau cứ tăng lên theo cấp số nhân, cả anh và em chúng ta đã luôn sống trong hạnh phúc về mọi phương diện của cuộc sống. Chúng ta giông như đôi vợ chồng trẻ mới cưới, đi đâu cũng có nhau, ở đâu có em là có anh và ở đâu có anh là có em. Thời gian này đã đi vào lịch sử tình yêu của anh và em đúng không em?.Anh nghĩ rằng em sẽ không thể quên được những lần chúng mình đi chơi xa với nhau đâu em ha?! Lần đầu tiên mình cùng đi Hà Nội nè, lúc đó anh như một cậu bé tội nghiệp đi theo em, bám lấy em a hey! Mà cũng đúng là anh đi ăn theo em thật hi hi hii. Lúc đó anh thật nghốc nghếch và đáng thương biết bao!! Nghĩ lại anh như cảm nhận được hạnh phúc trong quá khứ của mình luôn em ah!. Rồi lần thứ 2, thứ 3 nữa cũng đi Hà Nội! Ôi! Sao mà lúc đó chúng mình hạnh phúc arứa em hey!?.Khi đó hình như mấy trạng từ: hờn, giận nó không tồn tại hay không thể xen lẫn vào tình yêu của mình được nhỉ?. Ôi tình yêu!Kỷ niệm sâu đậm nhất trong Love story của chúng mình là thời gian em đang học ở Sài Gòn. Thời gian đó chúng mình đã rất nhớ nhau, cả anh và em đều không thể vượt ra ngoài nỗi nhớ được, Hình ảnh của em, của anh, tình yêu của chúng ta nó đã ngấm sâu vào xương tủy của anh và em rồi nên không ai có thể cản trở anh vào với em cả. Giữa buổi trưa nắng nóng của xứ Nghệ anh vội vã xuống phi trường Vinh bay vào với em trong tình yêu, nỗi nhớ và khao khát được ở bên em. Hơn một giờ ngồi trên máy bay mà anh cảm thấy như là cả một năm. Tâm trạng anh cứ xao xuyến, bồi hồi, nhịp tim đập ngoài tầm kiểm soát. Cảm xúc của anh lúc đó như là những người yêu nhau chờ đợi giây phút gặp nhau lần đầu ấy, tâm hồn luôn luôn xao động.Bước chân xuống phi trường Tân Sơn Nhất nhịp tim của anh càng đập lộn xộn hơn, anh không thể tưởng tượng và hình dung được em sẽ ra đón anh trong bộ dạng như thể nào cả. Bước chân của anh hòa vào dòng người đông đúc tiến về phía sánh đón khách của phi trường. Dừng lại một chút anh đưa mắt tìm em giữa dòng người tấp nập tìm đón người thân. Từ đâu em đã thấy anh và chạy đến bên anh với một nụ cười rạng ngời hạnh phúc, đôi mắt em không giấu được cảm xúc cả anh cũng thể, niềm hạnh phúc đã được nhân đôi. Sau những giây phút cảm nhận hạnh phúc chúng mình lên ngay chương trình đi "trăng mật" trước ngày cưới. Đà Lạt là điểm hẹn lí tưởng và lãng mạn nhất mà trước đây chúng ta có dự định là sẽ cùng nhau đặt chân đến đây khi nào thích hợp nhất. Bấy giờ là thời điểm thích hợp nhất, phù hợp nhất, đẹp nhất, lãng mạn nhất, đáng nhớ nhất…. Tất cả những cái nhất đã xuất hiện với tình yêu của anh và em lúc này. Một, hai ba xuất phát….Chúng mình đặt chân lên đất Hoa Anh Đào vào lúc 24h, rất bỡ ngỡ và lạ lùng. Giữa đêm khuya chẳng có người quen, nhưng với những kinh nghiệm xử lý tình huống anh vội gọi Taxi về Hotel nổi tiếng nhất TP Đà Lạt số 2 Nguyễn Du. Vào khách sạn (5*) chúng ta đều đã rất mệt mỏi, Book phòng xong chúng ta được nhân viên đưa về phòng. Đây là khách sạn sinh thái nên mỗi biệt thự là tên của một loài hoa. Với lối kiến trúc vừa hiện đại vừa cổ điển kết hợp với hương thơm từng loài hoa được trồng xung quanh mỗi biệt thự đã làm chúng mình chìm đắm trong một thế giới của những người lắm tiền nhiều của. Vào đây, trước măt chúng ta mọi thứ cứ hiện ra như là trong mơ…… Anh thầm nghĩ, nếu như chúng mình không yêu nhau thì chắc chắn cả anh và em đều không có cơ hội đặt chân vào đây, kể cá sau này có nhiều điều kiện hơn.Đêm hôm đó là một đêm tình yêu, mà suốt cuộc đời còn lại của anh anh sẽ không thể quên được. Còn em thì sao? Đó là Honeymoon của chúng mình đúng không em?. Thật ngắn ngủi, chúng mình chỉ có một đêm duy nhất ở đây. Ở đây chúng mình cũng đã có một bữa sáng Buffe thật ngọt ngào và lãng mạn. Sau bữa sáng mình cùng nhau tham quan Resort rồi đến gần trưa chúng mình rời khách sạn và đi tham quan những điểm du lịch của Xứ sở sương mù. Ở đây tất cả đã ghi tên anh và em như một kỷ niệm của những ngày tháng yêu nhau thắm thiết như không thể chia ly.Rời Đà Lạt chúng mình lên đường về Sài Thành trong niềm vui và hy vọng sẽ có thật nhiều giây phút hạnh phúc bên nhau hơn. Đất Sài thành luôn tấp nập người và các phương tiện qua lại, ở đấy cũng đã ghi dấu chân anh và em. Tên của chúng ta cũng đã được viết lên trên những địa điểm mà mình đến. Anh còn nhớ như nó vừa mới xảy ra vào hôm nay mọi chi tiêt, mọi cứ chỉ, mọi hình ảnh của chúng mình trong thời điểm đó.Cũng thời gian này của năm tiếp theo em hoàn toàn thuộc về người ta, và cũng thời điểm này của năm nay em về nhà chồng. Cũng trong một tháng của ba năm trở lại đây những sự kiện giữa tình yêu của chúng mình xảy ra rất không như mong đợi!Bây giờ thuyền em đã cập bến bình yên rồi, anh nói nhiều cũng chẳng thể thay đổi được gì. Có hai điều duy nhất anh muốn nói với em đó là: anh xin lỗi em và một điều nữa anh biết nói ra với em chắc chắn em sẽ cho anh la một thằng khùng, anh cũng hiểu nó chẳng còn một chút ý nghĩa bào nữa cả. Nhưng anh vẫn muốn nói. Đó là: Trong quá khứ anh chưa khi nào hết yêu em.Anh luôn cầu mong cho em sẽ là ngươi hạnh phúc nhất trong tất cả những người hạnh phúc.